Bài Tĩnh Nguyện 3

Nếu một người “là Sứ Đồ” chắc chắn phải “làm Sứ Đồ” bởi vì đó là bản chất tự nhiên của họ. Tuy nhiên, “làm Sứ Đồ,” thì chưa chắc người đó “là Sứ Đồ.” Hơn nữa “làm Sứ Đồ” nhưng không phải “là Sứ Đồ” liên hệ trầm trọng đến vấn đề đạo đức.

Có một cách biệt rất lớn giữa một hành động và tấm lòng của một người; điều ngày nay chúng ta gọi là động cơ thúc đẩy con người. Chúa Jesus giảng sự cứu rỗi duy bởi đức tin đặt để nơi Ngài là phương tiện duy nhất để tội được tha linh hồn được cứu; và Chúa dạy vấn đề đạo đức rất rõ ràng khi Ngài thi hành chức vụ. Cụ thể, trong bài giảng về Luật Pháp Nước Trời, Chúa Jesus bày tỏ đạo nghĩa Cơ Đốc như sau: “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo y muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi.” (Ma-thi-ơ 7:21) Và trước khi kết luận bài giảng Chúa Jesus bày tỏ người “làm tôn giáo” là “kẻ làm ác!” (7:23) Chúa Jesus có nặng lời với những người “làm tôn giáo” không? Thưa không! Khi giảng dạy về Luật Thẩm Quyền, Chúa Jesus so sánh dạy dỗ tôn giáo của con người với Đạo Đức Nước Trời như sau: “Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị toà án xử đoán; ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca, thì đáng bị toà công luận xử đoán; ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa ngục hành phạt.” (Ma-thi-ơ 5:21-22).

Một người “làm tôn giáo” có thể vì lợi nhuận cá nhân. Cụ thể, Si-chem vì muốn cướp nàng Đina nên đã không ngần ngại “chịu phép cắt bì.” (Sáng Thế Ky 34:19) Trong thời Tân Ước cũng có người muốn “làm tôn giáo” như thời xưa. Cụ thể, Thầy Trai Trẻ Giàu Có, đã “làm” ra vẻ đạo cao đức trọng tôn giáo để mọi người khâm phục; Thầy Trai Trẻ Giàu Có “làm” – có nghĩa Thầy chưa bị kết án – được một số các điều răn như: không phạm tội, không giết người, không trộm cướp, không làm chứng dối, không làm gian, và “làm” một số hiếu thảo với cha với mẹ. Sau khi “làm” được những điều kể trên – tương tự như số đông những người đạo đức khác trong thế gian không có tôn giáo cũng làm được – Thầy muốn “làm” thêm, và bày tỏ với Chúa Jesus: “tôi phải làm chi” nữa?

Thầy Trai Trẻ Giàu Có chỉ có trình độ tôn giáo đến mức độ biết “làm điều răn” của tôn giáo; nhưng rất tiếc Thầy không biết những điều mặc dù Thầy không “làm” nhưng trong tư tưởng và thái độ của Thầy đối với Đức Chúa Trời thánh khiết những điều đó là tội. Cụ thể, “Tư tưởng ngu dại là tội lỗi!” (Châm Ngôn 24:9a) Và “Hễ ai ngó đờn bà mà động tình tham muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà dâm cùng người rồi!” (Ma-thi-ơ 5:28) Do đó, Chúa Jesus cách yêu thương bày tỏ cho Thầy Trai Trẻ Giàu Có biết điều Thầy “làm” chỉ có thể làm đến một mức độ nào đó trong hữu hạn của một người tôn giáo; nhưng Thầy không phải là [người tôn giáo] yêu thương! (Mác 10:17-22)

Thầy Trai Trẻ Giàu Có cùng những người tôn giáo Pha-ra-si thời bấy giờ bị Chúa Jesus lên án rất nặng nề: “Dân nầy lấy môi miếng thờ kính ta; nhưng lòng chúng nó xa ta lắm. Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, vì chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra.” (Ê-sai 29:13; Ma-thi-ơ 15:8, 9) Những người “làm tôn giáo,” họ “làm” rất hấp dẫn và được khen ngợi!

Chúng ta chọn lựa điều gì? “Làm,” hoặc “là?” “Làm Cơ-Đốc-Nhân,” hoặc chúng ta “ CơĐốc-Nhân?” Thưa cả hai! Chúng ta Cơ-Đốc-Nhân chúng ta SỐNG Cơ-Đốc-Nhân! Những suy nghĩ nầy khiến chúng ta tra cứu và khám phá những bản Kinh Thánh khác, những dòng chữ đầu của thơ CÔ-LÔ-SE viết: “Phao-lô – Sứ Đồ của Đức Chúa Jesus Christ.”

Cậy ơn Chúa chúng ta sẽ suy gẫm tiếp 6 chữ kế tiếp của Cô-lô-se 1:1 trong những ngày tới!

Bài Tĩnh Nguyện 2

Sứ đồ là chức vụ như thể nào? Tổng quát, Sứ Đồ có nghĩa là người được sai đi với một sứ điệp đặc biệt, hoặc người thi hành một nhiệm vụ, một phận sự, hoặc một mệnh lệnh đặc biệt. Cụ thể, trong Kinh Thánh Cựu Ước Hy-lạp chữ Sứ Đồ được bày tỏ: “Ta chịu sai báo cho người một tin dữ,” (1 Các Vua 14:6) và “. . . sai sứ vượt biển, cỡi thuyền bằng lau đi trên mặt nước! Hỡi các sứ giả nhặm lẹ kia, dãy đi đến nước người cao da mởn, . . .” (Ê-sai 18:2) Trong Kinh Thánh Tân Ước chữ Sứ Đồ cũng được bày tỏ, cụ thể Giăng 13:16: “Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, đầy tớ chẳng lớn hơn chủ mình, sứ giả cũng chẳng lớn hơn kẻ sai mình.” Và 2 Cô-rinh-tô 8:23 Sứ Đồ Phao-lô bày tỏ, “Ấy vậy, nói vế Tít, thì là bạn bè tôi, và là người cùng làm việc với tôi ở nơi anh em; còn như hai anh em kia, là sứ giả của các Hội Thánh, tức là sự vinh hiển của Đấng Christ.” Ý nghĩa Sứ Đồ cũng được bày tỏ trong Phi-líp 2:25: “Trong khi chờ đợi, tôi tưởng cần phải sai Ép-ba-phô-đích, anh em tôi, bạn cùng làm việc [sứ giả] và cùng chiến trận với tôi, đến cùng anh em, người cũng là ủy viên của anh em ở kề tôi, đặng cung cấp mọi sự cần dùng cho tôi vậy.” Hê-bơ-rơ 3:1 gọi Chúa Jesus Christ là “sứ giả và thầy tế lễ thượng phẩm mà chúng ta tin theo.”

Sứ Đồ Phao-lô mạnh mẽ tuyên bố Ông là sứ giả được Đức Chúa Trời sai đi với một sứ điệp cụ thể và một sứ vụ rõ ràng. (Ga-la-ti 1:1, Rô-ma 1:1, 1 Cô-rinh-tô 15:1) Chúa Jesus kêu gọi 12 Sứ Đồ danh tánh được liệt kê trong Ma-thi-ơ 10:1-4. Chúa Jesus kêu gọi 12 Sứ Đồ cách cụ thể để họ: “ở cùng Ngài và sai đi giảng đạo.” (Mác 3:14) Sứ Đồ Phao-lô được Chúa kêu gọi đặc biệt khi Ông “chém giết Môn Đồ của Chúa không thôi” và trên đường đến thành Đa-mách, Chúa Jesus đã bắt phục và kêu gọi Phao-lô “để đem danh ta đồn ra trước mặt các dân ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên.” (Công Vụ 9:1-19, 9:15) Và Sứ Đồ Phao-lô cũng có những thời điểm “ở cùng” Chúa trong những không gian và thời gian khác nhau, và Chúa đã chuẩn bị Phao-lô để “rao truyền Con đó ra trong người ngoại đạo.” (Ga-la-ti 1:11-2:1)
Ngày nay Hội Thánh không còn Sứ Đồ nữa bởi vì những tiêu chuẩn Phi-e-rơ bày tỏ trong Công Vụ 1:21-22 như sau: (1) Sứ Đồ là những người được Chúa Jesus kêu gọi và tiếp nhận sứ điệp và sứ vụ trực tiếp từ Ngài để đi giảng đạo. (2) Sứ Đồ là những người “ở cùng” Chúa Jesus trong khoảng thời gian Chúa thi hành chức vụ trên đất, cụ thể, “từ khi Giăng làm phép Báp-têm cho đến ngày Ngài được cất lên khỏi giữa chúng ta.” Cuối cùng – nhưng quan trọng nhất (3) Sứ Đồ phải là nhân chứng “sự Ngài sống lại” của Chúa Jesus cùng với các Sứ Đồ và những người dân đông thời bấy giờ! “Phải có một người làm chứng cùng chúng ta về sự Ngài sống lại.” Amen! Kinh Thánh Việt ngữ chúng ta bày tỏ một điểm đặc biệt của ngôn ngữ rất thích thú như sau:
“Phao-lô làm Sứ Đồ của Đức Chúa Jesus Christ.” Câu hỏi đặt ra ở đây đó là: “Phao-lô [là] Sứ Đồ của Đức Chúa Jesus Christ;” hoặc “Phao-lô [làm] Sứ Đồ của Đức Chúa Jesus Christ?” Ở đây chúng ta không tìm kiếm sự thảo luận liên quan đến vấn đề ngôn ngữ – vì đó không phải là mục đích của chúng ta – tuy nhiên chúng ta đề cập đến điều – tôi cho là ơn thần hựu của Chúa tể trị – để Cơ-Đốc-Nhân Việt Nam được một bài học thuộc linh hấp dẫn. Có sự khác biệt rất lớn giữa 2 động từ “làm” và “là” trong Việt ngữ của chúng ta. Động từ “làm” theo định nghĩa – bày tỏ một hành động. Ví dụ, làm một công việc, thi hành một mệnh lệnh, cử hành một lễ, hoặc hoàn thành một nhiệm vụ. Tuy nhiên động từ “là” – một động từ đặc biệt – bày tỏ một trạng thái, một tình trạng, một chế độ, một đạo đức, một đặc trưng, một thái độ, một quan điểm, một định hướng, v.v.. Ngôn ngữ luôn có giới hạn của ngôn ngữ; duy chỉ có Ngôi Lời là vô hạn mà thôi! Amen! Có thể nào một người “làm Sứ Đồ” mà không cần “là Sứ Đồ?” Hoặc có thể nào một người “là Sứ Đồ” mà có thể không “làm Sứ Đồ?” Điều nầy có thể xảy ra không?

Xin theo dõi tiếp lần tới . . .